"Lần sau nhớ ghé nhé!"
Đây chính là bí quyết trong việc thu mua nguyên liệu, chọn một nhà cung cấp thì chỉ cần đấu khẩu với một người, còn tự đi chợ mỗi ngày không biết sẽ phải đấu trí với bao nhiêu tiểu thương.
Dạo một vòng trong chợ nông sản, thùng xe đã chất đầy nguyên liệu, đến lúc về tiệm rồi. Nhưng Nam Đồ vẫn còn đảo mắt khắp nơi tìm kiếm thứ gì đó.
Cách đó không xa có một người phụ nữ trung niên bán rau, mặc áo vải hoa, khoác tạp dề sẫm màu, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi hơi sạm đen, đang niềm nở mời khách: "Em gái, lại xem rau nhà chị đi, sáng sớm còn đẫm sương là hái rồi đấy, chỉ còn từng này thôi, em lấy thì chị giảm giá cho."
"Hai quả dưa chuột, được rồi! Dưa chuột này ăn sống giòn ngọt, trộn hay xào đều ngon!"
Đợi khách đi rồi, Nam Đồ bước tới chào hỏi: "Chị Tôn, hôm nay buôn bán tốt nhỉ."
Tôn Anh thấy cô là cười toe toét, thân thiết nói: "Bà chủ, em đến rồi. Cà chua để phần em đấy."
Cô ấy kéo một cái rổ từ phía sau ra, bên trong lót rơm, trên đặt mấy quả cà chua căng mọng đỏ au.
Nhà họ Tôn và nhà họ Nam giao hảo hơn chục năm rồi, lão Tôn trồng rau rất mát tay, nhà ăn không hết thì mang ra chợ bán, Nam Nguyên Hải thấy rau nhà ông tươi ngon nên hay bảo ông trực tiếp giao đến Tiệm cơm Nam Lai.
Nhiều năm trôi qua, Nam Đồ mở lại Tiệm cơm Nam Lai, người bán rau chính của nhà họ Tôn cũng đã đổi thành con gái của ông Tôn - Tôn Anh.
Cô ấy vẫn còn nhớ Nam Đồ, vừa gặp ở chợ đã gọi cô lại, muốn tặng cô ít rau.
Nam Đồ nói mình vừa mở lại Tiệm cơm Nam Lai, nhưng việc buôn bán rất ế ẩm, cô khó xử nói với Tôn Anh rằng e là không thể ủng hộ việc làm ăn của cô ấy được, hiện giờ quán cơm chẳng dùng hết bao nhiêu nguyên liệu.
Nghĩ đến Tiệm cơm Nam Lai rộn ràng náo nhiệt năm đó, Tôn Anh cũng thấy cảm khái: "Em nấu ăn giỏi thế, sớm muộn gì cũng đông khách lại thôi!"
Hôm ấy Nam Đồ rời chợ với một túi đầy rau củ các loại mà Tôn Anh cứ nhất quyết nhét cho cô. Tôn Anh còn bảo gần đây rau nhà chín rộ hàng loạt, ngày nào cô ấy cũng ra chợ bán, có việc gì thì cứ đến tìm cô ấy.
Về nhà nghĩ lại, Nam Đồ quả thật có chuyện muốn nhờ cô ấy.
Bây giờ cà chua ngoài thị trường vỏ cứng, ít nước, tuy vận chuyển đường dài không hư, nhưng hoàn toàn không có hương vị chua ngọt đặc trưng của cà chua. Nam Đồ dùng loại cà chua đó nấu món, ngay cả bản thân cô khi ăn cũng phải nhăn mặt.
Cô nhớ lại hồi đó Nam Nguyên Hải luôn nghĩ cách mua cà chua trồng ở quê để cả nhà ăn, loại cà chua này khác hẳn với loại bán ngoài chợ. Vỏ mỏng đến mức nước suýt trào ra, chỉ cần đưa lên mũi là ngửi được mùi cà chua nồng đậm. Dù chỉ làm một món đơn giản như trứng xào cà chua, cũng khiến người ta ăn liền hai bát cơm trắng.
Sau khi nói với Tôn Anh, cô ấy lập tức bảo lần tới sẽ mang cho Nam Đồ một rổ cà chua nhà trồng để ăn.