Tưởng Tư Tư cầm lấy điện thoại, điều chỉnh khung hình nhắm vào Đinh Linh.
Răng cô vừa cắn, nước súp lập tức ào ra, Đinh Linh đã chuẩn bị từ trước, lấy bát gan xào bên dưới đón lấy, hơi ngẩng đầu, húp liền hai ngụm nước, cắn đến miếng thứ hai cô mới phản ứng lại: "Ngon quá, tôi quên mất phải quay phần nước canh chảy ra ở mặt cắt..."
Tưởng Tư Tư mải đắm chìm trong màn ăn phát thèm trước mắt, cũng quên mất phải quay cận cảnh,"Quay lại đi quay lại đi, cậu ăn thêm cái nữa."
Cho đến khi ăn hết cả một đĩa đầy, cảnh quay cận cảnh bánh bao mới hoàn thành.
"Cậu ăn làm người ta thèm khủng khiếp, hay là quay luôn cảnh cậu ăn gan xào đi, dù không cắt vào bản chính cũng có thể làm một đoạn hậu trường nho nhỏ?" Tưởng Tư Tư xúi giục.
Từ lâu Đinh Linh đã thèm thuồng bát gan xào trước mặt, cho dù Tưởng Tư Tư không nói thì cô cũng định xử lý hết nó, cô lập tức bưng bát lớn lên, dọc theo thành bát húp một ngụm, lớp sốt đặc sệt mang theo gan và lòng già trôi vào miệng, vẻ mặt cô tỏ rõ vẻ mãn nguyện.
Một người phụ nữ vừa dẫn con nhỏ, vừa mua xong bánh bao và sữa đậu nành thấy vậy, không nhịn được quay lại nói với bà Lý: "Bác Lý, cho cháu thêm phần gan xào mang về."
Đinh Linh uống cạn ngụm cuối cùng, thỏa mãn đặt bát xuống, thì nghe Tưởng Tư Tư nói: "Cậu không biết lúc nãy tôi nhịn khổ cỡ nào đâu, nước miếng suýt nữa nhỏ lên điện thoại cậu rồi!"
Quay sang tìm bà Lý,"Bà Lý, cháu cũng gọi một bát gan xào, một xửng bánh bao nhân thịt bò và hành lá."
Tưởng Tư Tư đang ăn dở thì bà Tôn dẫn mấy bà bạn hàng xóm đến, bốn người vây một bàn, chiếm trọn hai chiếc bàn nhỏ.
Đinh Linh lại quay về vị trí quay phim của mình, đang quay cận cảnh cảnh bà Tôn ăn tàu hũ nước đường thì một gã say khướt lảo đảo bước vào từ đầu ngõ.
Trên tay hắn còn cầm theo một chai rượu trắng, suýt nữa va vào mái tóc xoăn thời thượng của bà Tôn.
"Cẩn thận!" Đinh Linh vội buông điện thoại, đưa tay che sau đầu bà Tôn.
Gã say lảo đảo một cái, chai rượu tuột tay rơi xuống đất,"choang" một tiếng, làm mấy cụ lớn tuổi giật bắn cả mình.
Bà Lý cũng vội vàng từ trong tiệm chạy ra, vừa thấy rõ diện mạo của gã say rượu, thì bà sững người tại chỗ: "Đông Tử, sao con lại uống đến mức này hả?"
Là hàng xóm láng giềng với nhau, Đinh Linh biết Đông Tử là tên con trai bà Lý. Nhưng cô thật sự không thể nào liên hệ được giữa người đàn ông râu ria lởm chởm, say khướt trước mắt này, với người đàn ông lịch sự, hay cười, thường mặc áo sơ mi trắng trong ký ức của cô.
"Linh Linh, các cháu cứ quay tiếp, cần gì thì cứ vào trong tiệm lấy nhé. Đông Tử của cháu uống nhiều quá, để bà đưa nó về nhà trước."