Chương 41: Niềm vui là của người nhà, còn anh chỉ là người xem

Livestream Ẩm Thực Tôi Nổi Tiếng Toàn Mạng

Mộ Thất Thất 28-08-2025 17:38:23

Thế là, Tống Hi Hòa đáng thương ngồi nghe em họ gặm xương cánh gà bên tai, trước mặt là ba mẹ mỗi người một xiên thịt cừu, bác hai bác gái thì đang chia nhau một hộp cà tím nướng. Ngay cả ông nội đã ngoài bảy mươi tuổi cũng đang gặm móng giò nướng. Nhìn dáng vẻ của họ là biết món này không thể dở. Nhưng anh thật sự không có tí cảm giác muốn ăn nào. Quả nhiên, niềm vui là của người nhà. Còn anh chỉ là người xem. Đêm khuya. Tống Hi Hòa nằm trên giường, dạ dày nhói đau âm ỉ. Không ngủ được, anh mở trạm D, nhấp vào video mới nhất của "Linh Đang Ăn Mãi Không No", bắt đầu xem lần thứ N. Đám xiên nướng mà Tống Gia Nhạc mang về tối nay có vài món giống trong video. Lúc nhìn thấy chúng, anh chẳng hề có ham muốn ăn uống, nhưng lúc này lại muốn thử một chút. Anh nhớ Tống Gia Nhạc mua khá nhiều, không biết còn thừa lại món nào không. Tống Hi Hòa rón rén bước vào bếp, lục tung tủ lạnh, cuối cùng tìm thấy một hộp đóng gói kỹ lưỡng, bên trong chỉ còn sót lại một chiếc móng giò nướng. Hâm nóng bằng lò vi sóng xong, mùi thơm béo ngậy của dầu mỡ từ móng giò lan tỏa khắp phòng. Tống Hi Hòa vừa xem video, vừa cố gắng cắn một miếng da nhỏ từ phần móng giò. Theo từng động tác nuốt của cô gái trong video, anh cũng nuốt trôi miếng da ấy một cách thần kỳ. Tống Gia Nhạc cũng đang thèm món móng giò nướng ấy, nhưng đã muộn một bước. Khi cậu bước vào bếp thì chỉ còn thấy chiếc hộp mang đi bị vứt trong thùng rác và một đống xương đã được gặm sạch. Từng người trong nhà đều trở thành đối tượng bị cậu nghi ngờ, ngoại trừ người anh họ đáng thương đang bị bệnh hành hạ của cậu. *** Địa điểm quay tiếp theo của Đinh Linh là khu phố ẩm thực đêm gần Đại học A. Cô hẹn gặp Tưởng Tư Tư ở đầu phố, không ngờ lúc gặp mặt thì Tư Tư lại dẫn theo một cái đuôi nhỏ. "Tôi đã nói là hẹn riêng với cậu rồi, mà cậu ta cứ đòi theo, bảo là từ Đại học C đến đây gần, muốn qua giúp tụi mình xách đồ! Hay là để cho cậu ta cơ hội thể hiện chút đi?" Đinh Linh dĩ nhiên không để ý chuyện này. Nam sinh Đại học C tên là Triệu Tử, cùng khóa với họ, trông có vẻ nho nhã, thấy các cô bắt đầu ghi hình thì lập tức im lặng, đúng chuẩn một người xách đồ thuần túy. Lúc này Đinh Linh và Tư Tư cũng không còn tâm trí để ý đến cậu ta. Hai người vừa đi tới một quầy hàng bán bánh khoai tây. Đinh Linh mua một chiếc. Chiếc bánh to hơn lòng bàn tay, dày dặn, hai mặt được chiên vàng giòn, bên trên phết một lớp sốt ngọt cay, thêm màu đỏ tươi nổi bật trên nền vàng óng. Trước khi quay, hai người đã bàn nhau, Tư Tư sẽ phụ trách quay phim, không xuất hiện trong khung hình, nhưng có thể làm "giọng nói ngoài màn ảnh". Lúc này cô nàng cất giọng hơi đắn đo: "Tôi cũng muốn ăn bánh khoai tây, nhưng cái này to quá, ăn một miếng là no mất, tôi còn muốn để bụng ăn thêm mấy món khác nữa." "Vậy cậu cắn một miếng của tôi đi." Đinh Linh đưa bánh ra ngoài khung hình. Khi trở lại trước ống kính, chiếc bánh vuông vức đã bị thiếu mất một góc nhỏ. Đinh Linh cắn một miếng lớn ngay chỗ bị thiếu, lớp vỏ giòn bao lấy phần bên trong mềm mịn, hơi giống khoai tây nghiền dạng hạt, nhưng kết cấu phong phú hơn nhiều.