Bà Lý cố sức đỡ lấy Đông Tử, thì từ đầu ngõ lại có hai người nữa đi vào.
"Bà già, đừng vội đi!"
Hai người kia thân hình to lớn, gần như chặn kín cả con ngõ,"Tiệm bữa sáng của bà làm ăn tốt ghê nhỉ, vậy có phải nên trả nợ thay cho con trai bà không?"
Vừa nãy hắn còn loạng choạng không đứng vững, Đông Tử vừa nghe thấy giọng nói liền như có phản xạ điều kiện, lập tức chui ra sau lưng bà Lý, hốt hoảng cầu xin: "Mẹ, mẹ giúp con với, mẹ trả tiền giúp con đi, nếu không bọn họ sẽ không buông tha con đâu!"
Cơ thể nhỏ gầy của bà Lý khẽ run lên.
"Nợ bao nhiêu?"
"Hai... hai triệu tệ." Đông Tử run rẩy nói.
Sắc mặt bà Lý lập tức trắng bệch,"Tôi không có nhiều tiền như thế."
"Không sao, tiệm này là của bà đúng không? Nghe nói bà còn có hai căn nhà trong hẻm nữa? Chỉ cần bà đưa một trong số đó cho bọn tôi, nợ nần con trai bà coi như xong."
"Được lắm, tụi bây đến đây để lừa lấy nhà đúng không!"
Bà Tôn vốn là người nóng tính,"Đông Tử là đứa đàng hoàng, tôi thấy mấy người biết khu này sắp giải tỏa nên cố ý dụ nó đánh bạc chứ gì? Một lũ vô lương tâm, tôi báo công an bây giờ, để họ đến bắt tụi bây!"
Mặt hai người đàn ông tối sầm lại, từng bước tiến về phía các cụ già đang đứng trước cửa tiệm: "Bà già lắm lời, chuyện này không liên quan tới bà thì đừng xía vào, mau cút ngay cho ông đây!"
Đinh Linh bước lên một bước, chắn trước mặt họ.
"Ối giời, hôm nay sao lắm đứa thích lo chuyện bao đồng thế! Con nhóc này, đùi còn chưa to bằng tay tao mà cũng dám nhúng vào chuyện này hả?"
"Đừng gây sự ở đây." Sau lưng cô là mấy cụ ông cụ bà đã bảy tám mươi tuổi, không chịu nổi kiểu đe dọa này. Trước mắt cần phải nhanh chóng đuổi bọn họ đi.
"Chắc gì mấy người đã đánh thắng được tôi, thấy cái kia không?" Cô chỉ tay về phía trụ đá trước cửa tiệm,"Tự cân nhắc xem xương cốt mình có cứng bằng nó không!"
Cô nhấc chân đá nhanh một cú, chỉ nghe "rầm" một tiếng, khối đá kiên cố liền nứt ra mấy vết lớn.
Cú đá ấy khiến tất cả những người đang có mặt ở đây đều sững sờ.
Một lúc lâu không ai dám lên tiếng.
Hai gã đàn ông liếc nhìn nhau, một trong số họ nói với bà Lý và Đông Tử: "Coi như các người gặp may, hôm nay tôi tạm tha cho một lần. Tôi cho các người thêm một tuần để xoay tiền."
Hai kẻ đó vừa đi khỏi không lâu, Đinh Hưng Hải đã thở hổn hển chạy tới, dép lê dưới chân còn chưa kịp thay,"Linh Linh, ba nghe người ta nói có người đến gây chuyện, sao rồi, con có bị thương không?"
Những cụ già chưa kịp rời khỏi hiện trường, đồng loạt quay đầu nhìn trụ đá trước cửa tiệm, cả không gian bỗng im phăng phắc đến rợn người.
"Ba, con không sao!"
Nếu có người bị gì... thì chắc là đối phương rồi.