Sắp đến cuối tháng.
"Nhà bếp Thiên Vị" – người từng liên hệ với Đinh Linh lần trước – lập một nhóm chat, kéo tất cả blogger tham gia hoạt động lễ Thất Tịch vào.
Tổng cộng có hơn sáu mươi người, chia đều ba khu vực: ẩm thực, thủ công và vũ đạo.
Nhà bếp Thiên Vị thông báo trong nhóm rằng sáng hôm tổ chức buổi lễ, các blogger khu ẩm thực có thể đến hiện trường để chuẩn bị quầy hàng. Số lượng fan tham dự có thể vượt ngoài dự kiến, nên các món dùng để bán trên quầy có thể chuẩn bị càng nhiều càng tốt.
Đinh Linh đã nghĩ kỹ mình sẽ bán gì ở quầy nhỏ của mình.
Một món bánh ngọt mà nhà ăn của Tông môn Đoán Thể năm nào cũng làm vào lễ Thất Tịch: Bánh xảo quả lễ Thất Tịch.
Bề ngoài trông nó như một chiếc bánh ngàn lớp bình thường, nhưng thực ra bên trong lại có bí mật. Trong lớp vỏ ngàn lớp của mỗi chiếc bánh đều giấu một lớp "vỏ" có hoa văn, là do các sư phụ trong nhà ăn dùng kim thêu chấm dịch linh quả để vẽ lên từng chút một.
Nghe nói còn ẩn chứa nguyên lý của phù văn.
Chỉ cần cắn vỡ lớp vỏ này, hoa văn bên trên sẽ hiện ra ngay trước mắt.
Mỗi mẫu hoa văn, các sư phụ đều chuẩn bị hai cái, đặt ở khu lấy bánh của nam và nữ đệ tử.
Vào ngày lễ Thất Tịch, các đệ tử có thể dựa theo chỉ dẫn của bánh xảo quả để tìm "người có duyên" có hoa văn giống mình trong nhà ăn.
Đinh Linh từng ngồi trên mái nhà ăn quan sát nhiều năm, người thật sự nhờ cách này mà thành đôi thì chẳng có mấy.
Nỗ lực của tầng lớp trên trong tông môn nhằm tăng tỷ lệ kết hôn của đệ tử, về cơ bản coi như công cốc, nhưng ý tưởng thì rất đáng học hỏi.
Chỉ là vỏ bánh ngàn lớp kia... cô nên thay thế bằng gì đây?
"Hu hu hu..."
Tiếng khóc của một đứa trẻ cắt ngang dòng suy nghĩ.
Là con của một vị khách trong quán ăn nhỏ phía trước đang bị mẹ mắng nên khóc. Từ tiếng nức nở khe khẽ ban đầu, chuyển sang khóc nức nở to tiếng, người lớn dỗ thế nào cũng không được.
Nghe thấy vậy, Đinh Hưng Hải nói với Phùng Vĩ: "Mau sang nhà ông Chu hỏi xem, còn kẹo tranh nào bán ế từ phiên chợ sáng không, nếu còn thì mua một cái mang về."
Linh cảm chợt lóe lên.
Có rồi!
Cô biết nên thay thế lớp vỏ kia bằng gì rồi!
"Ba, để con đi thay anh Phùng!" Đinh Linh thay giày rồi vội vàng chạy ra ngoài.
Ông Chu sống ngay trong con hẻm này, chỉ cách nhà họ chừng sáu bảy căn. Khi Đinh Linh đến, ông Chu đang đút cơm cho cháu gái, xe đẩy dựng cạnh cửa còn cắm mấy cây kẹo tranh bọc giấy bóng.
Đinh Linh mua một cái mang về tiệm ăn trước, đứa bé được tặng cây kẹo rồng vàng oai vệ lập tức nín khóc. Đinh Linh liền vội quay lại, tìm ông Chu để học kỹ thuật làm kẹo tranh.
Cô muốn vẽ kẹo tranh lên những tấm thiệp nhỏ bằng lòng bàn tay, rồi bỏ vào trong hộp bánh.
"Chỉ không biết vẽ lên nhỏ như vậy có được không nữa?"
"Có thể thì có thể, kẹo tranh không khó học, chỉ là hơi tốn thời gian."
Ông Chu nghe cô nói nãy giờ, không khỏi thấy lạ: "Sao cháu không in luôn hình cháu muốn lên? Như vậy chẳng phải đỡ tốn công hơn sao?"
"Ý nghĩa khác nhau mà..."
Đinh Linh nghĩ ngợi rồi nghiêm túc đáp: "Lễ Thất Tịch là ngày lễ truyền thống của nước mình, kẹo tranh cũng là một nghề thủ công truyền thống, cháu muốn làm cho có tâm một chút, cũng để người nhận được bánh nhớ tới hai truyền thống này."
"Đứa trẻ ngoan, cháu có lòng rồi."
Người làm nghề như ông Chu, bây giờ đã không còn nhiều, nghe vậy liền xúc động, khích lệ: "Cứ mạnh dạn làm đi! Có gì không biết thì cứ sang hỏi ông là được."
Đinh Linh nhờ ông Chu liệt kê giúp danh sách những thứ cần để làm kẹo tranh, sau khi mua đủ nguyên liệu, cô lại tất bật liên hệ các bên để đặt bao bì đóng gói theo yêu cầu.