Trang sau của trạm D có thể xem dữ liệu mỗi ngày.
Đinh Linh nhận thấy, video của cô chỉ thu hút được một phần người xem vào ngày đầu tiên vừa mới đăng tải, mấy ngày sau lượng xem trung bình còn chưa tới mười lượt.
Cho đến tối hôm qua, lượt xem bất ngờ tăng vọt, chỉ trong một đêm lượt xem đã vượt qua mốc mười nghìn.
"Linh Linh, con thay đồ xong chưa?"
Đinh Hưng Hải đứng trong sân nhỏ,"Chúng ta tranh thủ xuất phát đi, ông bác nói là đã cho món ăn vào nồi rồi."
"Đến liền đến liền!"
Đinh Linh nhét điện thoại vào túi, xỏ giày thể thao, rồi bước ra ngoài.
Ông bác là anh trai ruột của bà nội, sống ở huyện Mật vùng ngoại ô Kinh thành. Vừa nghe tin Đinh Linh tỉnh lại, ông cụ đã muốn qua thăm, nhưng không may bà cụ bị trẹo lưng ngoài vườn, ông không rời nhà được. Thế nên kéo đến kỳ nghỉ hè, mới mời cha con cô về nhà tụ họp.
Xe của Đinh Hưng Hải đã bán, hai cha con đi xe khách, vừa xuống xe liền thấy một chiếc xe điện màu đỏ kiểu cổ dừng bên trạm.
"Ông ơi!"
Lâu lắm rồi Đinh Linh không gặp ông bác, cô chạy nhanh tới: "Con nhớ ông lắm đó!"
Ông cụ là người thích nghe mấy lời như vậy, cười đến mức khoé miệng gần như kéo tới mang tai, kéo Đinh Linh nhìn từ trên xuống dưới một lượt,"Để ông nhìn kỹ xem nào, ừm, trông tinh thần không tệ!"
"Nhưng mà ông thấy, sao dường như gầy đi một chút?"
Ông cụ trừng mắt,"Hưng Hải à, có phải con không cho Linh Linh ăn no không?"
Có một kiểu gầy, gọi là gầy trong mắt người lớn.
Nghe vậy Đinh Hưng Hải vội giơ tay: "Bác ơi, vậy là oan cho con rồi!"
"Đi đi đi, con lên ghế sau ngồi." Ông cụ phẩy tay đuổi người, quay sang Đinh Linh lại thay đổi sắc mặt, hiền hoà nói: "Linh Linh ngồi cạnh ông đi, phía trước có điều hoà! Ngồi vững nha, mình về nhà thôi."
Chiếc xe điện chạy ổn định trên con đường nhựa mới sửa trong làng, chỉ hơn mười phút là tiến vào một khu sân rộng, dừng trước một toà nhà ba tầng mới tinh.
Bà cụ cầm muôi xào trong tay, đón ra: "Linh Linh đến rồi à, mau vào ngồi, bà vừa mới cắt xong dưa hấu, mấy đứa ăn trước đi, món ăn sắp xong rồi!"
"Bác ơi, bác nghỉ ngơi đi, để con làm nốt." Đinh Hưng Hải vừa bỏ đồ xuống liền tranh lấy muôi trong tay bà cụ.
"Quán của con bận thế, hiếm khi nghỉ được một ngày, khỏi phải loay hoay làm gì!"
Bà cụ nhanh nhẹn né tránh, rồi nhét muôi vào tay ông cụ,"Hôm nay chúng ta ăn ngỗng hầm nồi gang, đã đậy nắp hầm được một lúc rồi, sắp chín rồi đó, để bác làm thêm mấy món nữa, rồi ăn luôn!"
Chiếc nồi gang to đặt trong sân, bên dưới là củi đang cháy rừng rực.
Còn cách một đoạn, Đinh Linh đã ngửi thấy mùi thơm từ trong nồi bốc ra,"Bà ơi, hôm nay mình ăn ngỗng hầm hả?"
"Chỉ có con là mũi thính thôi."
Bà cụ mở nắp nồi cho Đinh Linh xem: "Đây là ngỗng thả vườn, bà chọn con bốn ký, cỡ trung thế này là thích hợp nhất để nấu kiểu này, lớn hơn tí thì thịt không còn mềm như vậy nữa."