Tiểu Béo là trợ lý đời sống của Tống Hi Hòa, cũng là nhân viên duy nhất còn ở lại bên cạnh anh sau khi anh phát bệnh.
Cậu ta tên thật là Bàng Nhạc, có lẽ ba mẹ đặt tên không khéo, từ khi dậy thì đến giờ, thể hình của cậu ta cứ phát triển theo đúng cái tên đó, mỗi dịp Tết về nhà, ông nội đã hơn tám mươi tuổi của cậu luôn phải đẩy kính lão lên sống mũi, cảm khái nói: "Bàng Nhạc, cháu lại béo lên nữa rồi!"
Mấy ngày nay, Tiểu Béo nhận được nhiệm vụ mới do Tống Hi Hòa giao.
Tìm một món thịt ba chỉ bảo tháp giống với món mà "Linh Đang Ăn Mãi Không No" từng ăn nhất.
Sau khi lần lượt ăn thử hơn chục quán, cậu ta chọn ra ba quán, báo cáo với Tống Hi Hòa: "Thịt ba chỉ bảo tháp của Tiêu Vân Phủ có kỹ thuật dùng dao tốt nhất, từng lát thịt mỏng tới mức ánh sáng xuyên qua được. Thịt bảo tháp của Kinh Bình Lâu được cải biến lại khẩu vị, không quá ngọt, hợp khẩu vị người Kinh thị hơn. Nhã Viên thì hương vị đúng như blogger mô tả, bỏ vào miệng là tan, hình dạng còn được làm thành tháp lục giác, thêm hai góc, nhìn đẹp hơn hẳn!"
Tống Hi Hòa đầy mong đợi, thử từng quán một.
Thịt bảo tháp của Tiêu Vân Phủ tuy mỏng, nhưng cảm giác ăn lại khô, vì để phô diễn tay nghề dao, họ chọn loại thịt ít mỡ, đánh mất tinh túy của món ăn này.
Món ở Kinh Bình Lâu thì mặn chát, vị nước tương đậm đến mức Tống Hi Hòa không muốn nhấc đũa.
Nhã Viên thì đúng là đẹp mắt, ngoài hai góc phụ ra thì những điểm khác trông rất giống món của "Linh Đang Ăn Mãi Không No", anh thử một miếng, cảm giác miếng mỡ tan trong miệng khiến anh vô thức phản kháng, lập tức nhổ ra.
Tiểu Béo cũng thử, thấy thịt rất ngon, vẫn giống như hôm trước lúc nếm thử, xứng đáng với giá của một nhà hàng cao cấp. Chỉ tiếc, sếp cậu vẫn không có hứng ăn.
"Sếp, hay là chúng ta thử quán khác xem?"
Tống Hi Hòa gần như từ bỏ rồi, món béo ngậy thế này quả nhiên không hợp với anh, buông xuôi nói: "Thôi đi, đến tiệm ăn sáng trong hẻm phía tây thành phố xem sao, biết đâu hôm nay mở cửa."
Kết quả càng khiến người ta thất vọng.
Không những không mở, mà tiệm còn bị bán đi rồi, chủ mới đang sửa chữa lại, chuẩn bị sau này mở homestay.
Có lẽ sau này anh sẽ không còn cơ hội ăn nữa.
Đến cả Tiểu Béo cũng thấy sếp mình đúng là đen thật.
Khó khăn lắm mới có thứ mình muốn ăn, vậy mà người ta lại đóng cửa luôn!