Trạm D xưa nay vẫn luôn khuyến khích người dùng sáng tạo nội dung.
Năm nay nền tảng còn tung ra kế hoạch khích lệ, lượt xem có thể quy đổi thành tiền. Cứ một nghìn lượt xem của video nguyên bản có thể nhận được khoảng hai mươi tệ tiền thưởng.
Ba video của Đinh Linh cộng lại đã có gần hai triệu lượt xem, tổng số tiền khích lệ tích lũy cũng là một con số không nhỏ.
Cô rút phần tiền đó ra trước.
Chia làm hai phần, một phần để mời các bạn cùng phòng ăn một bữa, cảm ơn họ vì lời khuyên lúc đầu, và sự ủng hộ suốt thời gian qua.
Phần còn lại, cô định mua một món quà cho Đinh Hưng Hải.
Đó là một bộ dao nhập khẩu, dạo gần đây đang quảng cáo rầm rộ trên tivi. Đinh Linh đã để ý một thời gian, mỗi lần đến đoạn quảng cáo này, ba cô đều sẽ đứng lại trước tivi, nhìn thêm mấy lần.
Đặt hàng online, ngày mai là có thể nhận.
Vừa sáng sớm dậy, Đinh Linh đã bắt đầu mong chờ phản ứng của ba mình khi nhận được quà.
Đinh Hưng Hải cứ cảm thấy hôm nay con gái có gì đó là lạ: "Con gái, sao con cứ nhìn ba mãi thế?"
"Có đâu ạ."
Đinh Linh giả ngây, bưng tô sữa đậu nành lớn lên uống liền mấy ngụm, rồi lại cầm bánh bao trên đĩa cắn một miếng.
Nhân bánh chảy ra.
"Ơ, hôm nay ba làm bánh bao y như loại bán ở chỗ bà Lý luôn!"
"Đó là mua từ chỗ bà Lý đó."
Đinh Hưng Hải chỉ vào bộ ba bữa sáng trên bàn: sữa đậu, bánh bao, trứng trà.
"Tiệm của bà Lý không phải đã bán rồi sao?" Không bị siết nợ mà là tìm trung gian bán đàng hoàng, một phần dùng để trả nợ, phần còn lại nghe nói để dành dưỡng già.
"Tiệm thì không còn, nhưng tay nghề vẫn còn chứ. Giờ bà ấy làm bữa sáng ở nhà, ai muốn ăn thì báo trước một tiếng từ tối hôm trước, sáng hôm sau đến nhà lấy là được." Đinh Hưng Hải biết con gái thích ăn, đã đặt sẵn mười xửng bánh bao từ sớm, coi như là đơn hàng lớn nhất hôm nay của bà Lý rồi.
"Thế thì tốt quá, sau này còn được ăn gan xào của bà Lý nữa." Đinh Linh nhẹ nhàng giải quyết xong chín xửng bánh bao, bắt đầu suy nghĩ nên quay video gì tiếp theo.
Đúng lúc đó, vang lên một tràng gõ cửa gấp gáp.
Quán ăn nhỏ đến trưa mới mở, giờ này gõ cửa, chẳng lẽ là đơn giao hàng của cô đến rồi?
Đinh Linh vội vã chạy ra trước Đinh Hưng Hải để mở cửa, nhưng ngoài cửa lại là Ngô Mạn Mai mặt mày căng thẳng, rõ ràng đang cố kiềm nén lửa giận.
"Sao lại là bà?"
"Cái gì mà sao lại là tôi? Tôi là mẹ cô đấy Đinh Linh, ba cô dạy cô kiểu gì mà đến chút lễ phép cũng không biết!"
Đinh Linh không hiểu tại sao Ngô Mạn Mai lại nổi điên: "Muốn nổi điên thì về nhà bà, đừng có suốt ngày đến đây quấy rầy tôi với ba tôi."
"Cô tưởng tôi muốn đến chắc?"
Ngô Mạn Mai đứng ngay cửa quán ăn nhỏ, hàng xóm xung quanh đã bắt đầu ló đầu ra nhìn, bà ta trừng mắt nhìn lại từng người, cau mày bước vào: "Hôm nay tôi không tìm ba cô, mà là tới tìm cô đấy."
"Giữa tôi với bà chẳng có gì để nói cả, tốt nhất bà nên quay về nơi mình đến đi." Đinh Linh vừa nói vừa đuổi người.