"Linh Linh, ai thế con?"
Đinh Hưng Hải rửa bát xong bước ra từ bếp, thấy Ngô Mạn Mai đang đứng trong quán ăn nhỏ nhà mình, nét cười trên mặt lập tức biến mất: "Cô tới làm gì?"
Lời mở đầu của hai cha con giống hệt nhau.
Ngô Mạn Mai tức đến suýt ngạt thở: "Đinh Hưng Hải, anh có biết nói chuyện không vậy? Còn nữa, anh rốt cuộc dạy con kiểu gì, Đinh Linh là con gái, mà bị ông dạy thành ra thô lỗ như thế!"
"Linh Linh thì tốt quá còn gì, vừa hiểu chuyện vừa học giỏi, năm nay xin nghỉ bệnh lâu như vậy mà còn giành được học bổng của viện đấy."
Đinh Hưng Hải liếc Ngô Mạn Mai một cái: "Còn cô thì sáng sớm đã chạy sang nhà người ta la lối om sòm, mới là người vô lý thô lỗ đấy."
Cha con nhà này đúng là ai cũng nói giỏi.
Ngô Mạn Mai quyết định không cãi nữa, rút điện thoại ra, chỉ vào video trên đó, nói thẳng lý do đến đây: "Đinh Hưng Hải, anh xem con gái tốt của anh suốt ngày làm cái trò gì đi!"
"Hử?" Đinh Hưng Hải biết con gái quay video đồ ăn, nhưng thật sự không ngờ là đăng lên Trạm D, và thậm chí còn có chút thành tích rồi.
Ngô Mạn Mai mở đoạn video chính là cảnh hai cha con đang ăn ngỗng hầm nồi gang ở nhà ông bác.
Thấy con gái trong video ăn đùi ngỗng ngon lành, Đinh Hưng Hải bất giác nghĩ, hay lần sau đến nhờ ông bác dạy vài chiêu, sau này có thể làm ở nhà cho con gái ăn.
Nhưng Ngô Mạn Mai lại hiểu sai sự im lặng của Đinh Hưng Hải: "Anh cũng thấy mất mặt phải không? Nếu không phải con gái lão Tôn hỏi tôi, tôi còn chẳng biết Đinh Linh làm mấy thứ này trên mạng. Một sinh viên xuất sắc của Đại học A như thế, không làm việc gì đàng hoàng, lại đi lên mạng khoe mặt cho người lạ xem ăn cơm! Nhìn còn ra thể thống gì chứ, anh không thấy mất mặt, tôi thì thấy mất mặt đấy!"
Người mà Ngô Mạn Mai nhắc tới là lão Tôn – chồng hiện tại của bà ta, ông chủ một chuỗi cửa hàng ăn nhanh.
"Nói xong chưa?" Sắc mặt Đinh Hưng Hải đã đen sì lại.
"Đừng có suốt ngày mở miệng là mất mặt, rồi cái gì mà khoe mặt với chẳng khoe mặt, cô tưởng mình đang sống ở thời phong kiến chắc? Theo lời cô nói thì phát thanh viên, ca sĩ, diễn viên người ta khỏi làm nghề đi!"
"Tôi thấy video con gái tôi quay rất hay, con gái tôi thích quay, khán giả xem thấy hay, còn cô..."
Đinh Hưng Hải hiếm khi nói thô như vậy:
"Liên quan quái gì đến cô!"
Đuổi được Ngô Mạn Mai đi rồi, chưa đến hai phút sau lại có tiếng gõ cửa.
Hai cha con nhìn nhau, Đinh Hưng Hải nhăn nhó: "Bà ấy quay lại à?"
"Chắc là đơn hàng của con đến!"
Đinh Linh chạy đi mở cửa, quả nhiên là shipper giao hàng nội thành, mang đến một thùng giấy to cỡ vali xách tay.
Đóng gói rất cẩn thận.
Đinh Hưng Hải cầm kéo tới: "Cái gì mà to thế này? Để ba mở cho con nhé?"
Nếu là trước đây, Đinh Linh nhất định sẽ giành lấy nói tự mình làm được. Nhưng hôm nay cô lại nhường chỗ, còn làm một động tác mời với Đinh Hưng Hải.
Đinh Hưng Hải mở thùng giấy ra, bên trong còn có một lớp hộp đóng gói, trên bề mặt in logo chính là bộ dao đang quảng cáo liên tục trên tivi dạo gần đây.