Trong nhà vệ sinh nam.
Tống Hi Hòa nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại giữa hai người.
Khi nghe một trong hai người đang cố gắng khuyên can đối phương, anh không nhịn được gật đầu đồng tình.
Quả thật, việc cố ý gây nôn có hại cho sức khỏe, hành vi như vậy không chỉ là vô trách nhiệm với bản thân, mà còn là thiếu tôn trọng đối với đồ ăn.
Với người luôn theo đuổi lối sống lành mạnh như anh, hành vi này lại càng khiến anh khó chịu.
Lau khô những giọt nước trên tay, Tống Hi Hòa đẩy cửa bước ra khỏi nhà vệ sinh. Khóe mắt liếc sang bên cạnh, thấy người đang đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ, anh không khỏi hơi ngẩn người.
"Linh Đang Ăn Mãi Không No" sao?
Giọng cô ấy nghe nhẹ nhàng hơn trong video, lần đầu tiên nghe ngoài đời, anh vậy mà nhất thời không nhận ra.
Về đến phòng riêng, Tống Gia Nhạc hỏi: "Anh đi nhà vệ sinh sao mà lâu thế?"
Tống Hi Hòa: "Gặp một blogger ẩm thực trông quen quen, tam quan cũng khá chuẩn."
Tống Gia Nhạc không nghe rõ mấy câu sau, chỉ nghe nửa đầu đã không nhịn được mà cà khịa: "Anh xem bao nhiêu video mukbang của mấy blogger ẩm thực rồi, sao chưa thấy khẩu vị có tiến bộ gì?"
"Vừa nãy món lươn nướng sống ngon như vậy, anh không buồn động đũa, cả hai con đều là em ăn hết. Haizz, sau này không nên ăn cùng anh nữa, đúng là làm khẩu vị tụt mood!"
Tống Hi Hòa liếc nhìn bàn tay đang xoa bụng của Tống Gia Nhạc, bất lực nói: "Vừa nãy ai bảo ăn no quá rồi hả?"
Không ảnh hưởng khẩu vị? Sợ là phải ăn luôn cả cái đĩa mất.
***
Đinh Linh thì không để ý đến người vừa lướt ngang mình.
Cô từ nhà vệ sinh quay lại chỗ ngồi, thì nhân viên phục vụ cũng vừa mang lươn nướng mới làm xong lên bàn.
Món này cô đặc biệt gọi nguyên con, chứ không phải phần nhỏ cắt lát sẵn.
Lươn tươi sống được nướng ngay tại chỗ bằng than, một nửa làm kiểu shiroyaki (nướng trắng), một nửa làm kiểu kabayaki (nướng sốt), bên cạnh còn kèm theo một miếng gan lươn vị sốt kabayaki.
Nội tạng để nguội rất dễ có mùi tanh, mà phần gan này chỉ có đúng một miếng, nên Đinh Linh gắp lên ăn trước.
Nước sốt kabayaki mặn ngọt đậm đà, gan lươn mềm mịn như tan ra trong miệng, không cần dùng răng nhai, chỉ cần đầu lưỡi ấn nhẹ là đã hòa tan.
Đinh Linh uống một ngụm súp hải sản nấm tùng nhung vừa được phục vụ mang lên, mỗi chén chỉ bằng đúng một ngụm, súc miệng sạch vị, rồi mới gắp miếng lươn nướng trắng.
Khác với lươn nướng thường thấy, lươn tươi nướng ngay tại chỗ có thịt hơi cong lại, kết cấu không mềm nhũn như đồ sơ chế sẵn.
Cắn vào cảm giác hơi dai nhẹ, nhưng không quá cứng, lớp da bên ngoài giòn thơm, phần tiếp giáp với thịt lại hơi dai nhẹ, xen lẫn hương thơm từ lớp mỡ lươn tan chảy.
Lươn nướng trắng đề cao hương vị nguyên bản, bên cạnh chỉ đi kèm chút muối biển và tiêu xay.
Thịt lươn tươi mới, hương vị phong phú, không cần đến gia vị cầu kỳ nâng tầm, chỉ ăn đơn giản thế này thôi, đã đủ khiến vị giác thỏa mãn tột cùng.
Ăn hết phần lươn trắng, Đinh Linh mới bắt đầu ăn đến phần lươn sốt kabayaki.
Phía dưới phần cá lươn nướng được bếp sau lót thêm một lớp trứng chiên thái sợi thật mịn, bên cạnh còn chu đáo chuẩn bị thêm một phần cơm nhỏ, đựng trong chén có hình dáng như một bông hoa, lượng cơm chỉ khoảng ba bốn miếng đối với khẩu phần của một cô gái bình thường.
Trước tiên Đinh Linh ăn một miếng lươn không kèm gì cả.
Nước sốt kabayaki có mùi thơm đậm đà nhưng không quá nồng, chỉ phủ một lớp mỏng nhẹ trên bề mặt, không lấn át hương vị của lươn, ngược lại còn tăng thêm vài tầng hương vị thú vị, khiến món ăn không bị đơn điệu.
Miếng thứ hai cô chọn ăn cùng cơm, thịt lươn béo ngậy, mềm thơm, kết hợp với cơm trắng ngấm đầy nước sốt, ăn một miếng đầy đủ vào miệng, cảm giác hạnh phúc đến mức bất giác phải nheo mắt lại.
Niềm vui khó diễn tả thành lời như thế này, chỉ có món tinh bột mới có thể mang lại.
"Xin chào, gọi giúp tôi thêm hai phần lươn sốt kabayaki và hai bát cơm nữa nhé, cảm ơn."