Đinh Linh vén rèm đi ra sau, phía sau là một sân nhỏ cỡ bằng sân nhà cô, có hai bàn ăn kê sát tường, dọc tường là một hàng bếp nướng, bên trên đang nướng một hàng hàu.
Hiện tại chỉ có một bàn khách.
Một người đàn ông trung niên mặc áo ba lỗ trắng vừa chăm lửa, vừa quay sang trò chuyện với khách.
Thấy Đinh Linh bước vào, ông hơi ngẩn ra rồi nhanh chóng nhận ra: "Là con gái lão Đinh, gọi là Linh Linh đúng không? Mấy năm không gặp, lớn phổng rồi! Cháu mau vào ngồi đi."
Đinh Linh chớp mắt: "Chú Trương, sao chú biết là cháu?"
"Ba cháu gọi điện từ sáng rồi, nói cháu tối nay sẽ tới quay video, còn dặn dò chú để dành nhiều thịt một chút cho cháu đấy!"
Ông Trương vén tấm nilon che trên giá bên cạnh, bên trong là từng khay inox xếp ngay ngắn các xiên thịt đã được ướp sẵn.
"Cháu xem, từng này đủ chưa?"
Ít nhất cũng phải hơn năm ký thịt rồi.
Xiên thịt quán ông Trương khá to, mấy cô gái nhỏ ăn tầm bảy tám xiên là no rồi, ăn được mười xiên thì đúng là vượt ngưỡng luôn.
Nói thật thì ông Trương có hơi lo, ông sợ Đinh Linh là kiểu "chỉ quay không ăn", hoặc ăn rất ít. Mà nỗi lo này càng tăng khi nhìn thấy Đinh Linh ngoài đời – cô gầy thế này, trông không giống người có thể ăn khỏe chút nào.
Ông Trương không nhịn được mà đề nghị: "Hay là mình nướng ít trước nhé? Xiên ở đây khá to, mỗi xiên gần lạng đấy, trước tiên chú lấy năm xiên thịt dê, năm xiên thịt bò nhé?"
"Chú Trương, cháu ăn khỏe lắm... trước hết chú cho cháu hai mươi xiên thịt dê, hai mươi xiên thịt bò, mười xiên mỡ bò, mười xiên thận dê, mười xiên gân bò."
Đinh Linh ngừng lại một chút, liếc nhìn thực đơn treo trên tường, rồi tiếp tục gọi: "Đậu phụ nướng giấy bạc, cà tím nướng, hẹ nướng, móng giò nướng mỗi món một phần, hào nướng mười con, thêm mười xiên cánh gà, mười xiên bánh bao nướng nữa, ăn xong cháu sẽ gọi thêm."
Một tràng dài gọi món khiến ông Trương suýt không nhớ nổi.
Cái này sao gọi là "ăn khỏe chút chút" được? Phải nói là "ăn cực khỏe" mới đúng!
Mấy khách bàn bên cũng kinh ngạc không thôi, bàn đó có ba người trung niên tầm tuổi nhau và một người trẻ. Cậu thanh niên kia không nhịn được hỏi: "Cậu ăn khỏe vậy sao?"
Đinh Linh đang lôi thiết bị quay ra khỏi túi.
Cậu ta chợt hiểu ra: "Tôi biết rồi, cô làm vlog mukbang đúng không?"
Nhưng mà không phải.
Video của Đinh Linh chủ yếu quay đồ ăn, ghi lại trạng thái khi cô ăn, chứ chưa bao giờ cố tình khoe là mình ăn được nhiều. Dù trong video "Ngỗng hầm nồi gang" cô ăn khá nhiều, nhưng cũng không ai nói cô ăn khỏe, mọi người đều khen cô ăn trông ngon miệng, dễ gợi cảm giác thèm ăn.
"Không phải đâu, tôi chỉ quay mấy video ẩm thực bình thường thôi." Đinh Linh giải thích đơn giản một câu, rồi dựng điện thoại lên, chuẩn bị quay.
"Video của cháu là quay lại rồi mới chỉnh sửa, không phải livestream, nên không làm phiền mọi người trò chuyện đâu. Quay xong cháu sẽ chỉnh sửa lại trước khi đăng, nếu mọi người ngại thì cháu có thể xử lý âm thanh phần trò chuyện cho mờ hoặc cắt bỏ."
Người đàn ông trung niên ngồi gần người trẻ nhất chính là ba của cậu ta, vừa nghe con trai nhỏ giọng giải thích "mukbang" là gì, lập tức vỗ đùi một cái đầy khí thế: "Xoá gì mà xoá, khỏi xoá, bọn chú không ngại đâu!"
Nói rồi còn tò mò nhìn kỹ hơn hai lần, hỏi: "Thế giờ bọn chú nói gì là cháu thu hết vào đấy à? Sau này khán giả của cháu cũng nghe được hả?"