"Chú nướng hết giúp cháu luôn ạ, cháu sẽ mang về, ba cháu cũng thích món này."
Khách bàn bên đã thanh toán rời đi, trong quán giờ chỉ còn lại hai người họ, Đinh Linh dứt khoát đứng sang bên xem ông Trương nướng.
Tầm mắt cô lướt qua lớp rèm bị gió hất lên, dừng lại ở hai cái nồi to ngoài cửa: "Hai cái nồi trước cửa đang nấu gì vậy ạ?"
"Đó là canh thịt cừu." Ông Trương không ngẩng đầu, một tay lật thận dê, một tay phết sốt lên trên.
"Chút nữa chú lấy cho con hai tô mang về, không cần trả tiền đâu."
"Sao được ạ?" Đinh Linh đoán quán này lời lãi không nhiều, vì toàn dùng nguyên liệu tốt, nên biên lợi nhuận chắc chắn thấp.
Ông Trương xua tay: "Không sao, món đó vốn không bán lẻ. Thật ra là nấu từ phần nguyên liệu thừa sau khi xiên thịt, bình thường nếu có anh em shipper hoặc mấy bác lớn tuổi trong ngõ ghé qua, chú đều cho một tô."
Nguyên liệu ghi hình cho bữa nướng hôm nay coi như quá đầy đủ.
Tuy chỉ có hai góc máy, nhưng Đinh Linh rất chịu khó chỉnh sửa hậu kỳ. Cô lấy vài bức ảnh chụp xiên nướng, kèm theo vài tấm mình đang ăn xiên, làm thành đoạn mở đầu dài năm giây.
Sau đó cắt ghép đoạn cận cảnh bếp nướng, phát một đoạn hình ảnh ông Trương đang nướng thịt.
Tiếp đến mới quay lại góc máy ở bàn ăn, giọng người đàn ông trung niên bàn bên vang lên.
Phần sau là các cảnh cô ăn xiên nướng, hậu cảnh là ông Trương đang nướng thịt, thỉnh thoảng chèn thêm vài câu trò chuyện từ bàn bên.
Cách chỉnh sửa này khiến video trở nên thú vị hơn nhiều.
Đinh Linh gửi bản hoàn chỉnh cho Tưởng Tư Tư xem, thời lượng gần hai mươi phút, xem xong, khung trò chuyện lập tức nhảy ra vài tin nhắn.
[!!!!!]
[Trời ơi, xiên nướng thơm quá trời!]
[Tôi cực kỳ hối hận vì đã đi hẹn hò! Đàn ông thối tha nào bì được với mỡ bò và thịt dê xiên!]
Khóe môi Đinh Linh cong lên.
Xem ra video lần này thành công rồi. Cô thở phào, nhấn nút đăng tải, rồi nhắn lại trấn an.
[Mai dẫn cậu đi ăn, ngay gần nhà tôi thôi. ]
***
Ôn Mẫn Như là một phát thanh viên đài phát thanh, chồng cô thì làm phóng viên cho kênh đời sống của đài truyền hình Kinh thị.
Từ khi đi làm, để giữ gìn giọng nói, cô rất ít ăn đồ cay nóng, món nướng mà cô từng thích nhất, từ lâu đã cắt bỏ khỏi khẩu phần.
Lúc thèm quá, cô chỉ còn biết xem video xiên nướng để an ủi phần nào.
Đêm khuya hôm ấy, cô lướt Trạm D thì thấy một video xiên nướng mới được đăng.
Xiên nướng trong video trông đặc biệt hấp dẫn, nhưng hấp dẫn hơn cả là biểu cảm của blogger khi đang ăn.
Chỉ cần xem qua màn hình thôi, cô cũng như có thể cảm nhận được sự tuyệt vời của đồ ăn từ tận đáy lòng.
Trong phần bình luận đã có người tra ra địa chỉ quán nướng.
Ôn Mẫn Như không nhịn được, vỗ vai chồng: "Anh ơi, mai mình đi ăn chỗ này nhé?"
Chồng cô đang suy nghĩ chuyện công việc.
Tối chủ nhật đài có một tiết mục, chủ đề kỳ này là "Chớ vì việc thiện nhỏ mà không làm", tổng cộng cần mười đề tài, hiện còn thiếu một cái cuối cùng.
Anh sững lại, ngơ ngác hỏi: "Không phải em kiêng đồ nướng à?"
"Thỉnh thoảng ăn một lần thì cũng đâu sao! Anh xem trong video này nói, quán dùng thịt rất tươi, nêm nếm cũng không quá nặng, em nghĩ chắc sẽ không ảnh hưởng gì đến cổ họng đâu."
Chồng Ôn Mẫn Như thương cô lắm, nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Được, mai mình đi."
Không ngờ bữa xiên nướng ấy không chỉ làm thỏa mãn vị giác của hai vợ chồng, mà còn giải quyết luôn đề tài nan giải mà anh ấy đang đau đầu mấy ngày qua.